NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

Nguyệt Thanh

Em chẳng có gì ngoài ước mơ của riêng mình.

Nguyệt Thanh trên sân khấu vinh danh thành tích
Nguyệt Thanh của hôm nay.

Ngày tôi gặp Thanh, em là một cô gái khá nhút nhát.

Mấy chục năm cuộc đời, thế giới của em gần như chỉ có hai việc:

Đi học. Và làm việc trong phòng thí nghiệm.

Em chưa từng kinh doanh.

Chưa từng bán hàng.

Chưa biết xây dựng mối quan hệ khách hàng.

Chưa biết xây dựng đội nhóm.

Và gần như chưa có những kỹ năng cần thiết để bắt đầu một công việc kinh doanh.

Nếu nhìn bằng những tiêu chuẩn thông thường, có lẽ Thanh không phải là một người có "điểm xuất phát lý tưởng".

Nhưng tôi nhìn thấy ở em một điều khác.

Em có ước mơ của riêng mình.

Có một điều Thanh từng chia sẻ khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.

Suốt một thời gian dài, cuộc sống của em dường như vẫn phụ thuộc vào hoàn cảnh và "sắc mặt" của người khác.

Đi học.

Đi làm.

Hoàn thành công việc được giao.

Nhận một mức thu nhập đã được định sẵn.

Và tiếp tục một cuộc sống tương đối an toàn.

Nhưng sâu bên trong, em biết mình muốn nhiều hơn thế.

Không nhất thiết là nhiều tiền hơn.

Mà là được tự quyết định nhiều hơn về cuộc đời mình.

Được theo đuổi những ước mơ của riêng mình.

Được biết rằng tương lai của mình không hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của một người khác.

Nhưng ước mơ thôi chưa đủ.

Muốn thay đổi cuộc đời, Thanh phải thay đổi chính mình trước.

Với một người đã quen nhiều năm trong môi trường phòng thí nghiệm, bước sang kinh doanh gần như là bước vào một thế giới hoàn toàn mới.

Em phải học từ đầu.

Học giao tiếp.

Học chia sẻ.

Học bán hàng.

Học xây dựng mối quan hệ.

Học đối diện với lời từ chối.

Học làm việc với những con người rất khác mình.

Và có lẽ khó nhất:

Học cách tin vào chính mình.

Tôi biết sẽ có những lúc Thanh sợ.

Có những lúc em tự hỏi:

"Liệu mình có làm được không?"

Có những lúc nhìn người khác giỏi hơn, tự tin hơn, nói chuyện tốt hơn rồi cảm thấy mình quá nhỏ bé.

Nhưng tôi muốn em nhớ một điều:

Không ai sinh ra đã biết kinh doanh.
Không ai sinh ra đã biết bán hàng.
Không ai sinh ra đã biết lãnh đạo.

Tất cả đều có thể bắt đầu từ việc học.

Từng chút một. Từng ngày một.

Và Thanh đã lựa chọn bắt đầu.

Đối với tôi, đây mới là điều đáng quý.

Em có thể tiếp tục cuộc sống quen thuộc của mình.

Có thể tiếp tục lựa chọn sự an toàn.

Có thể nói:

"Em không có kỹ năng."

"Em không biết kinh doanh."

"Em không phù hợp."

Nhưng em đã không chọn như vậy.

Em lựa chọn thay đổi.

Không phải vì em đã sẵn sàng.

Mà bởi em hiểu rằng nếu cứ chờ đến ngày mình hoàn toàn sẵn sàng...

Có thể ngày ấy sẽ chẳng bao giờ đến.

Thanh à, tôi tin em sẽ làm được.

Không phải vì con đường phía trước sẽ dễ dàng.

Tôi biết nó sẽ có những thử thách.

Tôi cũng không thể hứa với em rằng mọi nỗ lực đều ngay lập tức mang lại kết quả như mong muốn.

Nhưng tôi tin em bởi tôi nhìn thấy một điều quan trọng hơn:

Em không đầu hàng.

Em đang học.

Em đang thay đổi.

Em đang làm những việc mà cô gái của vài năm trước có lẽ chưa từng nghĩ mình sẽ làm.

Và chỉ riêng điều đó thôi...

Em đã không còn là Nguyệt Thanh của ngày hôm qua nữa.

Có lẽ Thanh cũng không biết rằng:

Chính em đang cho tôi thêm động lực để tiếp tục công việc của mình.

Bởi có những lúc tôi cũng tự hỏi:

Tại sao mình phải cố gắng nhiều như vậy?

Tại sao phải dành thời gian đào tạo?

Tại sao phải kiên nhẫn đồng hành cùng từng người?

Tại sao phải tiếp tục khi kết quả chưa đến ngay?

Rồi tôi nhìn thấy những người như Thanh.

Một người từng nhút nhát bắt đầu dám bước ra.

Một người chưa từng kinh doanh bắt đầu học kinh doanh.

Một người từng để cuộc sống phụ thuộc quá nhiều vào hoàn cảnh bắt đầu muốn tự chịu trách nhiệm cho tương lai của mình.

Và tôi tìm thấy câu trả lời.

Có lẽ ý nghĩa của công việc này không chỉ nằm ở việc tôi đạt được điều gì.
Mà còn ở việc những người đi cùng tôi đã trở thành người như thế nào.

Cảm ơn em, Nguyệt Thanh.

Cảm ơn em vì đã không đầu hàng.

Cảm ơn em vì đã lựa chọn thay đổi.

Cảm ơn em vì đã cho tôi thêm động lực để tiếp tục công việc mình đang làm.

Và cảm ơn em vì đôi khi, chỉ bằng việc cố gắng sống tốt hơn cuộc đời của chính mình...

Em đã khiến một người đồng hành cùng em cảm thấy cuộc sống của họ có thêm ý nghĩa.

Chặng đường phía trước vẫn còn dài.

Không cần vội.

Không cần so sánh mình với bất kỳ ai.

Không cần trở thành một người khác.

Chỉ cần tiếp tục bước đi.

Từng ngày. Từng kỹ năng. Từng lần vượt qua chính mình.

Và tôi tin rằng một ngày nào đó, khi nhìn lại con đường đã đi qua, em sẽ mỉm cười với cô gái từng rất nhút nhát trong phòng thí nghiệm và nói:

"Cảm ơn mình ngày ấy đã không bỏ cuộc."

Tôi tin em.
Em nhất định sẽ làm được.

— Nguyễn Hoàng Ân

MỖI HÀNH TRÌNH TỐT ĐẸP ĐỀU CÓ THỂ BẮT ĐẦU TỪ

Một cuộc
trò chuyện.

Tìm hiểu · Trải nghiệm · Rồi tự mình quyết định.