Trong hành trình cùng Amway, tôi đã gặp rất nhiều người.
Có người khiến tôi hiểu thêm về kinh doanh.
Có người dạy tôi về lãnh đạo.
Có người cho tôi thấy sức mạnh của sự kiên trì.
Và có những người, chỉ bằng cách họ lựa chọn sống cuộc đời mình, khiến tôi phải nhìn lại chính mình.
Lạc Thúy Linh là một người như thế.
Một điểm xuất phát mà chị không được quyền lựa chọn
Lạc Thúy Linh sinh ra với những hạn chế đặc biệt về thể chất.
Đó là điều chị không lựa chọn.
Cũng không thể quay trở lại để thay đổi.
Nếu chỉ nhìn vào những gì chị không có, người ta có thể dễ dàng đưa ra rất nhiều lý do để nói rằng:
"Cuộc đời này quá khó."
"Tôi không có điều kiện."
"Tôi không thể."
Nhưng điều khiến tôi ấn tượng ở chị không phải là những giới hạn ấy.
Mà là cách chị lựa chọn sống với chúng.
Chị không để những điều mình không thể thay đổi quyết định toàn bộ những điều mình vẫn có thể làm.
Chị lựa chọn học hỏi.
Lựa chọn phát triển bản thân.
Lựa chọn bước ra ngoài.
Lựa chọn kết nối với con người.
Và lựa chọn tạo ra giá trị bằng chính những gì mình có.
Có những thứ chúng ta không được lựa chọn. Nhưng cách mình sống thì có.
Đó có lẽ là bài học lớn nhất tôi nhận được khi biết câu chuyện của chị.
Chúng ta không lựa chọn được nơi mình sinh ra.
Không lựa chọn được gia đình mình bắt đầu như thế nào.
Không lựa chọn được cơ thể mình khi chào đời.
Không thể kiểm soát mọi biến cố xảy đến.
Nhưng chúng ta vẫn còn một quyền rất lớn:
Quyền lựa chọn mình sẽ làm gì tiếp theo.
Và đôi khi, chính lựa chọn ấy làm thay đổi cả một cuộc đời.
Điều khiến tôi suy nghĩ không phải là một danh hiệu.
Trong hành trình Amway, chị đã đạt được những thành quả đáng trân trọng.
Nhưng với tôi, điều đáng nhớ hơn không nằm ở một cấp bậc.
Không nằm ở một con số.
Cũng không nằm ở việc chị đã đứng trên bao nhiêu sân khấu.
Mà là câu hỏi:
Một con người có thể trở thành ai khi họ không để hoàn cảnh quyết định giới hạn của chính mình?
Câu chuyện của chị khiến tôi hiểu thêm rằng:
Amway, với tôi, sẽ không có nhiều ý nghĩa nếu cuối cùng chỉ tạo ra những con số.
Điều khiến tôi muốn tiếp tục là khi một môi trường có thể trở thành nơi để một con người:
Học thêm một kỹ năng.
Xây dựng sự tự tin.
Tìm thấy những người đồng hành.
Khám phá thêm khả năng của chính mình.
Và từng bước xây dựng cuộc sống theo lựa chọn của họ.
Đó cũng là lý do tôi nhìn khác về hai chữ "thành công".
Ngày còn trẻ, tôi từng nghĩ thành công đơn giản là:
Thoát nghèo.
Kiếm được nhiều tiền.
Có đủ khả năng chăm sóc ba mẹ.
Những điều đó đến hôm nay vẫn quan trọng với tôi.
Nhưng hành trình này đã giúp tôi nhìn thấy một tầng ý nghĩa khác.
Thành công không chỉ là mình có thêm bao nhiêu.
Mà còn là:
Mình đã vượt qua điều gì.
Mình đã trưởng thành ra sao.
Mình đã tạo ra giá trị gì.
Và mình đã giúp được bao nhiêu người tin rằng họ vẫn còn quyền lựa chọn một tương lai khác.
Rồi tôi nhìn lại những người đang đi cùng mình.
Tôi nhìn thấy Nguyệt Thanh.
Một cô gái từng dành phần lớn cuộc đời cho việc học và phòng thí nghiệm, chưa từng biết kinh doanh là gì, nhưng đã lựa chọn bước ra để học những kỹ năng hoàn toàn mới.
Tôi nhìn thấy Hải Yến.
Một cô gái đã biết đến Amway nhiều năm nhưng từng bị nỗi sợ từ chối giữ lại, rồi một ngày quyết định đối diện với chính nỗi sợ ấy và bắt đầu hành động.
Họ chưa đi đến cuối con đường.
Tôi cũng chưa.
Nhưng có lẽ đó chính là điều đẹp nhất.
Chúng tôi đều đang trên hành trình trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Và khi nhìn những câu chuyện như Lạc Thúy Linh, tôi càng có thêm niềm tin rằng:
Điểm xuất phát có thể ảnh hưởng đến hành trình của một người.
Nhưng nó không nhất thiết phải viết thay đoạn kết cuộc đời họ.
Và đó là một phần câu trả lời cho "Why Amway?"
Không phải vì tôi nghĩ đây là con đường dễ dàng.
Không phải vì tôi tin rằng bất kỳ ai tham gia cũng sẽ thành công.
Và càng không phải vì một lời hứa làm giàu nhanh chóng.
Tôi lựa chọn tiếp tục bởi tôi đã nhìn thấy những con người thay đổi trong hành trình này.
Có người thay đổi về kỹ năng.
Có người thay đổi về sự tự tin.
Có người thay đổi cách nhìn về sức khỏe.
Có người học cách lãnh đạo.
Có người bắt đầu dám ước mơ trở lại.
Và đôi khi...
Một người bắt đầu tin rằng cuộc đời mình vẫn còn những khả năng mà trước đây họ chưa từng nhìn thấy.
Đối với tôi, đó là một giá trị rất lớn.
Cảm ơn những người đã đi trước.
Cảm ơn những câu chuyện như Lạc Thúy Linh đã nhắc tôi rằng:
Đừng vội đánh giá một con người từ điểm xuất phát của họ.
Đừng chỉ nhìn vào những gì họ đang thiếu.
Hãy nhìn vào khả năng họ có thể học.
Khả năng họ có thể thay đổi.
Khả năng họ có thể trưởng thành.
Và quan trọng hơn:
Hãy cho họ cơ hội được tin vào chính mình.
Bởi có thể hôm nay trước mặt chúng ta chỉ là một người rất bình thường.
Một người chưa biết kinh doanh.
Một người còn nhút nhát.
Một người sợ bị từ chối.
Một người chưa có nhiều kỹ năng.
Nhưng nếu người ấy lựa chọn học hỏi, hành động và kiên trì...
Chúng ta chưa biết họ có thể trở thành ai trong 5 năm, 10 năm hay 20 năm tới.
Đó cũng là lý do tôi tiếp tục.
Không chỉ để xây dựng sự nghiệp của riêng mình.
Mà để có cơ hội nhìn thấy thêm những con người trưởng thành.
Để một ngày nào đó, những người đang đi cùng tôi hôm nay lại có thể trở thành người truyền niềm tin cho một người khác.
Và rồi người ấy lại giúp thêm một người nữa.
Nếu một hành trình kinh doanh có thể tạo ra vòng tròn giá trị như vậy...
Tôi nghĩ hành trình ấy đáng để mình dành thời gian và tâm huyết.
Giá trị tạo ra tiền — không phải tiền tạo ra giá trị.
Và có lẽ giá trị lớn nhất...
chính là giá trị chúng ta góp phần đánh thức bên trong một con người.
— Nguyễn Hoàng Ân